Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng

Tôi đến với nghề IT như thế nào

Tôi đến với nghề IT như thế nào?


Tôi, đích thị là một tên từ trên núi xuống. Thời gian đầu đi học ở Hà Nội mấy bạn cứ tưởng tôi là người dân tộc thiểu số.

Tôi đến với nghề IT cũng chỉ là một sự tình cờ. Chọn trường, chọn ngành cho vui thôi chứ lớp 12 có biết cái gì là máy tính đâu (những năm 2000 - 2004 trong xã tôi chỉ có 1 hay 2 nhà gì đó có máy tính). 
Nhưng không hiểu trời xui ai dè đỗ thật, thế là tôi bỏ qua giấy gọi ngành bác sĩ đa khoa của Đại học Y Huế để đợi giấy gọi Bách Khoa. 
Rồi cũng đến ngày nhập trường, tiếp đến là chuỗi ngày đại cương vô cùng thú vị (Không hiểu sao nhiều bạn sợ học đại cương thế). Học xong không hiểu gì, tối về nằm gác tay lên trán nghĩ liệu mình đang học cái gì không biết. 

Nhưng có thú vui tý là được biết môn tin học là gì, là cái đĩa mềm (Maxcel) đút vào cái lỗ (à ổ đĩa), kết hợp với màn hình xanh chết chóc, thế mà cũng chạy được mấy bài ví dụ gõ y chang trong sách. 
Thú thực lúc đó tôi cũng hoang mang thật, không hiểu học cái này xong ra làm cái gì nữa. Rồi kỳ tin học cũng qua với số điểm tròn trịa 5/10. 
Lúc đó tôi thực sự phân vân là có nên vào cái khoa CNTT không nữa, tôi chuyển hướng qua ngành toán và đăng ký vào khoa Toán Tin Ứng Dụng. Lúc đó cũng chẳng biết cái ngành mình vào thì ra trường làm gì, lúc đó sao cái gì cũng mù mờ và công tác truyền thông của các khoa thực sự rất là yếu kém.
Hết năm 2 mọi thứ vẫn thế, vẫn chưa định hình được mình là ai và học làm gì, may cái được mẹ mua cho cái máy tính nên bắt đầu biết chơi game, nghịch một vài ngôn ngữ lập trinh như C, C++, tháo máy, lắp máy, cài win lậu. 
Vào chuyên ngành năm 3 thì bắt đầu được tiếp xúc một số môn liên quan đến tin học nhiều hơn, còn toán học thì chắc chắn là nhiều rồi. 
Tôi bắt đầu thấy ngành IT có gì đó thú vị, không phải vì mình thay đổi được nhận thức về công việc sau khi ra trường mà vì lúc đó đã có vài người nhờ cài win, chẳng lẽ công việc của một IT đây sao.
Năm thứ 3, 4 dành cả tuối thanh xuân để học toán, chơi AOE, ngủ. Nghĩ lại tôi thấy mình thật thiếu năng động, giá như tôi tập trung học một ngoại ngữ thì thật là tốt. Giờ nhìn lại thấy mình thật đáng trách.
Năm thứ 5 thì bắt đầu đi thực tập, học Internship, làm đồ án. Sau khi vượt qua vòng phỏng vấn Internship của Fsoft, tôi bắt đầu được đi học ở RAC của Fsoft. Mình cố gắng học tốt để có thể có một cơ hội được vào Fsoft. Và kết thúc khóa học tôi dành được món học bổng giá trị 400k. Nhưng năm đó Fsoft đang thừa người thì phải, không thấy nhận người từ Internship. 
Ra trường với cái giấy chứng nhận tốt nghiệp, đi rải CV khắp các hang cùng ngõ hẻm để tìm công việc, lúc đó bố mẹ không nuôi nữa. Không có việc làm thì nhịn đói, chỗ nào trúng và gọi đi làm sớm thì đi làm thôi.
Nhìn lại quãng đường đó mình nhận ra một điều là làm gì cũng nên phải có định hướng rõ ràng.
Nếu bạn có một mentor dẫn đường cho bạn đi thì thật tốt, có thể bạn sẽ đi đúng đường và đạt được nhiều thành quả sớm hơn những người tự mò mẫm.

Nghề IT đến với tôi như vậy thôi, cũng chẳng có gì đặc biệt. Nhưng không hiểu sao vẫn gắn bó được gần chục năm rồi.
Nghễ IT thực sự mang lại thu nhập khá cao so với đa số các nghề, nhưng thứ đánh đổi lại thì bạn mất khá nhiều thứ.

Rảnh thì tôi sẽ viết về những khoảnh khắc công việc tôi đã trải qua trong mấy năm, và tôi đã làm gì cho nghề IT và nghề đã cho tôi những gì.

... ..



Một ngày đi học ...


Hôm nay đi dự hội thảo Tech Insider Expo 2015 do Vietnamworks tổ chức. Qua những lời giới thiệu trong email mời hoành tráng của ban tổ chức. Sau khi tham gia hội thảo mình có một số cảm nhận như sau.

Thứ nhất, về cách thức tổ chức, lựa chọn khách mời có thể nói là tạm được. Cũng hơi buồn vì mình làm công nghệ, biết khá nhiều cao thủ nhưng khi tham dự hội thảo lại chẳng bắt gặp cao thủ nào.

Thứ hai, mình đến để tham gia hội thảo nhưng khi đến phòng hội thảo thì vừa đúng giờ chuẩn bị bắt đầu nhưng lại hết chỗ ngồi, thế là lại chưng hửng ngồi ngoài. Buồn vì với số khách mời là hơn 1.5k sao cái phòng hội thảo lại bé tý... Đành đợi buổi hội thảo vào 1h30 vậy.

Thứ ba, ghé qua các lán trại tuyển dụng, đọc thấy thông tin tuyển dụng hấp dẫn ghê (toàn công ty lớn theo như profile là những công ty top của châu á) mặc dù chưa có nhu cầu xin việc nhưng cũng thử ghé vào xem thế nào. Nhưng hơi bất ngờ vì không thấy người đến ứng tuyển mà chỉ thấy các HR đang ngồi chém gió là nhiều. Có một vài người ghé vào, đi ra với gương mặt thỏa mãn vì có quà xách về...

Phải nói ý tưởng về một Tech Insider Expo là rất hay. Nhưng cần quảng bá rộng hơn trong cộng đồng lập trình viên việt nam. Dù sao cũng rất cảm ơn Vietnamworks đã tổ chức 1 chương trình khá hay dành cho những người đang có nhu cầu tìm việc làm.

4 bước thu hút và giữ chân nhân tài


Thu hút được nhân tài luôn là một trong những mục tiêu hàng đầu mà công tác quản trị nguồn nhân lực tại tất cả các doanh nghiệp nhắm đến. Tuy nhiên, liệu có phải một khi tuyển dụng được nhân tài rồi thì bạn có thể yên tâm “kê cao gối mà ngủ”? Hoàn toàn không! Nếu doanh nghiệp không biết cách giữ thì sớm muộn gì họ sẽ cũng ra đi và mọi việc sẽ trở lại vạch xuất phát.


Vậy làm cách nào để vừa thu hút được nhân tài, lại vừa giữ chân họ? Sau đây là quy trình 4 bước để làm việc này:

1. Xác định rõ trách nhiệm và quyền hạn của nhân viên mới
Bạn cần xác định rõ phạm vi trách nhiệm và quyền hạn của nhân viên mới trước khi bắt đầu tiến hành tuyển dụng. Việc này vừa giúp bạn tuyển được nhân viên thật sự phù hợp với công việc, vừa làm cho công việc của họ về sau này được thuận lợi hơn – một trong những yếu tố quan trọng nhất để giữ chân họ.

2. Yêu cầu ứng viên mô tả chi tiết những thành tích cá nhân của họ
Trong lúc phỏng vấn, bạn cần yêu cầu ứng viên mô tả thật chi tiết những thành tích cá nhân họ đã đạt được. Sở dĩ phải nhấn mạnh điều này vì nhiều ứng viên thường mô tả thành tích theo kiểu “Chúng tôi đã từng làm việc này, chúng tôi từng đạt thành tích kia”. Có thể họ không có ý lừa dối bạn, nhưng nếu bạn cứ để họ trả lời theo cách như thế thì bạn sẽ không thể nào xét đoán được năng lực cá nhân của họ. Vì thế, hãy nói rõ yêu cầu của bạn và nhắc ứng viên ngay khi họ bắt đầu lạc đề. T rong trường hợp ứng viên hoàn toàn không thể mô tả chi tiết thành tích cá nhân của mình, bạn có lý do để nghi ngờ những thành tích họ đề cập là của tập thể còn họ thì chỉ đóng một vai trò khiêm tốn trong đó.

3. Hãy quan tâm đến ứng viên một cách chân thành
Khi phỏng vấn, bạn đừng vội vàng “khoe” những thành tựu công ty của bạn đã đạt được hay đề cập đến vấn đề tài chính mà hãy dành nhiều thời gian để tìm hiểu về những nhu cầu, mục tiêu và hoài bão của ứng viên. Sau đó, bạn hãy lắng nghe thật chăm chú câu trả lời của họ, thỉnh thoảng lại nhắc lại những ý họ trình bày bằng ngôn từ của bạn để cho họ thấy bạn hiểu rõ điều họ nói, hoặc hỏi họ một vài câu để làm rõ ý hơn. Những việc này có vẻ đơn giản nhưng không phải nhà tuyển dụng nào cũng coi trọng chúng. Vì thế, nếu bạn làm được thì ứng viên sẽ nhớ mãi bạn. Sự quan tâm chân thành của bạn sẽ không những giúp bạn tuyển dụng được nhân tài mà còn giữ chân họ về sau này.

4. Sếp giỏi – “Vũ khí” giữ chân nhân tài hiệu quả nhất
Nhân tài thì doanh nghiệp nào cũng cần. Vì thế, điều làm người tài băn khoăn nhất không phải là tìm được việc làm, mà là có tìm được một doanh nghiệp và một vị sếp thật sự mong muốn giúp họ phát triển năng lực cá nhân và đạt đến đỉnh cao sự nghiệp hay không. Nói cách khác, nhân tài luôn khao khát có được những vị sếp giỏi, những người họ có thể nể trọng và tin tưởng. Vì thế, muốn giữ chân nhân viên giỏi thì trước tiên bạn phải giữ chân được những nhà quản lý tài năng. Cách tốt nhất để làm việc này chính là xây dựng một môi trường làm việc thật thân thiện trong doanh nghiệp với chế độ lương, thưởng, phúc lợi công bằng và hợp lý cũng như sự quan tâm chân thành của lãnh đạo đến người lao động.
(Theo hiring.monster.ca)

Căng thẳng vì công việc? Lột vỏ quả cam có thể là giải pháp rất hữu hiệu để “chữa” căng thẳng.

Đâu là nguyên nhân gây nhiều căng thẳng cho bạn nhất? Công việc, gia đình hay các mối quan hệ?


Theo Viện nghiên cứu về căng thẳng của Mỹ, 8 trên 10 người Mỹ chịu đựng những căng thẳng liên quan đến công việc và gần ½ những người tham gia khảo sát cho rằng họ cần được trợ giúp để quản lý căng thẳng. Báo cáo tương tự kết luận rằng 42% người tham gia khảo sát tin rằng đồng nghiệp của họ cần được học về cách quản lý mệt mỏi và căng thẳng.

Thực hiện một trong những gợi ý dưới đây ngay tại bàn làm việc có thể giúp bạn giảm bớt lo lắng và tập trung tinh thần trở lại để làm việc hiệu quả hơn.

1. Bóc/Lột vỏ một trái cam

Liệu pháp hương thơm từ vỏ trái cam có tác dụng kích thích các giác quan và mang cảm giác hưng phấn trở lại cho tinh thần. Hãy thử bóc/lột vỏ trái cam theo một miếng nguyên vẹn. Tạm thời thoát khỏi công việc trong ít phút và tập trung đầu óc vào một nhiệm vụ nghe đơn giản nhưng có tác dụng thư giãn tinh thần hiệu quả.

2. Ăn một trái chuối

Luôn dự trữ một trái chuối trong ngăn bàn vì đó là vũ khí bí mật của bạn. Chuối chứa hàm lượng chất khoáng potassium giúp điều hòa huyết áp để giải tỏa căng thẳng và tăng cường năng lượng.

3. Nghe một bản nhạc nhẹ

Nhạc cổ điển có tác dụng thư giãn rất tuyệt vời. Tuy nhiên, bạn có thể lựa chọn bất kỳ thể loại nhạc mà mình yêu thích. Hòa mình vào những giai điệu hoặc ca từ của bài hát có thể giúp bạn phần nào loại bỏ những lo âu, giúp tinh thần phấn chấn hơn.

4. Mát xa cho đôi tai

Cúi đầu xuống khoảng 15 độ và nhẹ nhàng dùng cả hai tay mát xa cho đôi tai từ vành tai xuống thùy (dái) tai, ấn nhẹ một số điểm huyệt dưới vành tai.

5. Chơi trò ném banh giấy

Tận dụng những tờ giấy đã sử dụng, vo thành những quả banh giấy và ném vào sọt rác. Thử cố gắng ném 5 quả banh giấy vào sọt rác. Cảm giác thỏa mãn khi đạt được mục tiêu sẽ giúp bạn thư giãn rất nhiều.

6. Chọn một tấm hình hài hước cho màn hình chờ của máy tính

Dành một vài giây để tìm kiếm một tấm hình thật vui nhộn và hài hước. Bạn sẽ thấy nó phát huy tác dụng tuyệt vời khi đang mệt mỏi. Hoặc bạn có thể đặt một món đồ chơi hay một đồ trang trí bàn làm việc trông thật vui nhộn để chúng có thể mang lại tiếng cười cho bạn.

7. Vẽ một “tác phẩm”

Đặt bút lên một tờ giấy và vẽ một tác phẩm của riêng bạn với điều kiện là không nhấc bút lên trong 60 giây. Tác phẩm của bạn có thể vô không ra hình dạng, đó là điểm quan trọng. Tuy nhiên những hoạt động không cần sử dụng trí óc này có khả năng giải tỏa những căng thẳng trong một tinh thần đang mệt mỏi.

8. Tạm thời “ngừng” suy nghĩ

Chọn một điểm trên tường và chăm chú nhìn chằm chằm vào nó trong toàn bộ một phút. Điều này sẽ rất khó khăn đối với nhiều người. Hãy để giải phóng bản thân và trí óc thoát khỏi những căng thẳng hiện tại. Cũng giống như vẽ một bức tranh vô nghĩa ở trên, đây cũng là một cách để giải phóng tâm trí đang tắc nghẽn. Hãy dừng lại và tạm thời hoàn toàn không làm gì.

9. Vận động nhẹ

Đứng đậy, lắc nhẹ đầu qua hai bên và xoay hông sẽ giúp tuần hoàn máu tốt hơn và đánh thức cơ thể đang mệt mỏi vì tinh thần kém minh mẫn.

10. Khiêu vũ với chiếc ghế

Hãy tạo chút không khí vui nhộn cho văn phòng bằng cách bật một bài hát mà tất cả mọi người đều biết và hát theo, đồng thời nhún mình nhảy xung quanh chiếc ghế. Mọi người có thể sẽ nhìn bạn với ánh mắt có vẻ hơi “không bình thường” một chút nhưng vui vẻ và hài hước. Chẳng ai muốn thấy một gương mặt ủ rũ, mệt mỏi.

11 sự thật thú vị báo hiệu bạn cần một kỳ nghỉ


Sự khác biệt lớn nhất giữa người tích trữ và người sưu tập là một trong hai hiểu được giá trị của những gì họ cất giữ. Bạn đã để dành (tích trữ) được bao nhiêu ngày nghỉ phép? Bạn có nhớ lần gần nhất bạn dùng ngày phép để du lịch với gia đình, bạn bè là khi nào?


Rất nhiều người trong trong chúng ta dành hầu hết thời gian của mình cho công việc. Điều hiển nhiên là nếu công việc càng chiếm nhiều thời gian hơn, bạn còn lại ít thời gian hơn để theo đuổi sở thích hay phát triển các mối quan hệ xã hội. Làm thế nào để cân bằng giữa công việc và cuộc sống bắt đầu từ việc phân chia khoảng thời gian phù hợp cho cả hai. Nếu một vài trong những sự thật dưới đây mô tả đúng về bạn, lời khuyên cho bạn là hãy dùng những ngày nghỉ phép để có một kỳ nghỉ ngay lập tức. Về quê thăm gia đình, du lịch với bạn bè hay đơn giản là thư giãn ở nhà để đầu óc thoát khỏi công việc hoàn toàn.

11 sự thật thú vị báo hiệu bạn cần một kỳ nghỉ.

1. Bạn đến công ty để làm việc vào…thứ 7 hoặc thậm chí cả chủ nhật

2. Bạn bè của bạn không ngừng nhắn tin hỏi “Nhớ tôi là ai không?”

3. Bạn luôn có một cái gối trong tủ đựng đồ ở văn phòng và bạn thường xuyên sử dụng nó.

4. Bạn không còn đi siêu thị vào cuối tuần nữa vì lần cuối cùng bạn nấu ăn ở nhà là…..thậm chí bạn không thể nhớ được là khi nào.

5. Bạn nhớ tên từng nhân viên dọn dẹp hay bảo vệ trực văn phòng vào ca tối và thậm chí biết loại cà phê yêu thích của họ.

6. Ở nhà, bạn tích trữ nhiều quần áo chưa giặt đến nỗi bạn phải mặc đồ bơi như là đồ lót.

7. Da mặt luôn mệt mỏi và thiếu sức sống đến mức mọi người nghĩ rằng bạn đang bị ốm.

8. Khi đồng nghiệp tám về những bộ phim mới mà họ vừa xem, bạn vẫn còn thích thú về bộ phim hôm qua vừa xem có tựa đề là THE HANGOVER

9. Trợ lý ở phòng khám của bạn vừa thông báo rằng bạn không thể dời lịch hẹn khám bệnh quá 5 lần.

10. Trong cuộc họp bạn vô tình nhìn xuống và phát hiện mình đang mang 2 chiếc tất khác nhau.

11. Khi mọi người kể cho bạn nghe về những kỳ nghỉ, chuyến du lịch của họ, bạn luôn cố gắng hướng cuộc trò chuyện sang một chủ đề khác.

Hơn hết, vấn đề là tình trạng mệt mỏi do làm việc quá nhiều là điều hoàn toàn không tốt cho bạn, công việc bạn đang làm và tất nhiên cả những người xung quanh. Nếu bạn nhận ra mình trong một số tình huống trên, hãy mạnh dạn chia sẻ với cấp trên để có một kỳ nghỉ thực sự. Một lý do đơn giản là bạn cần được cung cấp thêm năng lượng để tiếp tục nỗ lực cho công việc sau kỳ nghỉ.

THÀNH CÔNG LÀ GÌ?

THÀNH CÔNG CHẲNG Ý NGHĨA GÌ NẾU BẠN SỐNG MỘT CUỘC SỐNG KHÔNG THOẢI MÁI VÀ HẠNH PHÚC
Đi một con đường chông gai tới thành công không có nghĩa rằng bạn sẽ có một sự nghiệp tuyệt vời, thậm chí nếu bạn đủ may mắn để có được sự nghiệp đó đi chăng nữa, liệu bạn có hạnh phúc? Bí quyết thành công trở thành một chủ đề chưa bao giờ hạ nhiệt.
Richard Feloni- một phóng viên nòng cốt của tạp chí kinh doanh nổi tiếng ”Business Insider”- đã thực hiện một cuộc khảo sát trên trang mạng xã hộihỏi đáp Quora để thu thập ý kiến của mọi người về kinh nghiệm dẫn tới thành công.
Xoay quanh câu hỏi: “Điều khó khăn nhất trong cuộc sống là gì và bài học nào là quan trọng để đạt được thành công?”...
...hàng trăm doanh nhân thành đạt và cả những người bình thường đã cùng bàn luận sôi nổi.
Dưới đây là 7 bài học cần thiết cho tất cả mọi người về thành công mà phóng viên Richard đã tổng hợp lại được từ cuộc tranh luận nói trên. Hi vọng nó sẽ giúp ích phần nào cho độc giả trong quá trình đi tới thành công.
1. Thế giới không quan tâm bạn thành công hay thất bại
Khi bạn đang ở trên đỉnh cao sự nghiệp, có vẻ như bạn là bộ mặt của thế giới. Khi bạn rớt xuống đáy của vực thẳm, bạn lại nghĩ mình sinh ra không dành cho thế giới này. Tuy nhiên, đó không phải là sự thật. Bạn mới là người chịu trách nhiệm cho chính cuộc sống của mình. Dù bạn có ra sao thì bạn cũng không phải “cái rốn của vũ trụ”. Thành công hay thất bại thì bạn cũng là người trực tiếp đầu tiên chịu ảnh hưởng.
2. Trở ngại lớn nhất cho sự thành công chính là bản thân
Một khi đã nhận ra rằng bạn không phải trung tâm của vũ trụ, bạn có thể hiểu được điều ảnh hưởng lớn nhất tới thành công của bạn chính là hành vi của bản thân. Có lẽ bạn đã có thể lý giải vì sao mình chưa thành công trong thời điểm hiện tại, lý do luôn bị sa thải hoặc kế hoạch kinh doanh luôn sụp đổ khi mới bắt đầu…
Về bài học này, nhà văn JK Rowling, tác giả của của tập truyện “Harry Potter”, người đã từng phải vật lộn với đói nghèo và thất bại trước khi bước lên đỉnh vinh quang, trở thành triệu phú và nổi tiếng thế giới, cũng đã từng nhắc tới. Cô nói: “Bạn thường đổ lỗi thất bại là vì cha mẹ đã hướng dẫn sai đường cho bạn, nhưng tới một ngày, khi bạn đã có những chiếc xe riêng, trách nhiệm cho thành công thuộc về chính bạn”.
3. Không ai nợ bạn bất cứ điều gì
Cũng đã tới lúc bạn nên nhận ra rằng không ai trên thế giới nợ bạn bất cứ điều gì. Trên con đường bước tới thành công, bạn hãy làm mọi việc có thể để đối xử tốt hoặc giúp đỡ người khác cùng đi lên trong sự nghiệp. Điều này có thể gây dựng nên những mối quan hệ tốt có lợi cho sự nghiệp của bạn sau này, mang lại cho bạn một danh tiếng tốt. Tuy nhiên, bạn phải làm tất cả mọi việc một cách vô tư nhất, đảm bảo rằng bạn không mong muốn những người nhận được lòng tốt của bạn phải trả ơn.
4. May mắn đóng một vai trò rất lớn trong sự thành công
Để chinh phục thành công, bạn thường phải trải qua những đột phá lớn, đó là những cơ hội rơi đúng thời cơ dành cho bạn, và nó phụ thuộc phần nhiều vào may mắn. Điều bạn có thể làm để nhận được may mắn đó là bồi dưỡng những mối quan hệ chuyên nghiệp và phát triển các kỹ năng của bản thân.
5. Tất cả những gì bạn làm có thể biến mất bất cứ lúc nào
Khi sự nghiệp của bạn đang diễn ra tốt đẹp, bạn có thể mua một căn nhà và cho các con mình đi học đại học, bạn nên tận hưởng cuộc sống. Hãy nhớ rằng những gì thuộc về bạn hôm nay sẽ không phải là của bạn mãi mãi. Điều quan trọng là hãy tận hưởng cuộc sống hiện tại và biết ơn những thành quả của chính bản thân mình.
6. Bạn có mọi thứ, nhưng chưa chắc đó đã là thành công
Thi đỗ một trường đại học gianh giá hoặc xin được một việc làm thêm ổn định không có nghĩa là bạn giành được phần thưởng xứng đáng cho những nỗ lực của mình. Đó có thể là thành công nhỏ ở thời điểm hiện tại, nhưng bạn luôn có những khó khăn phía trước cần vượt qua và tất nhiên, cuộc sống của bạn còn thay đổi nhiều hơn nữa nếu bạn cố gắng đạt được thành công lớn hơn. Nếu bạn đang ngủ quên trong chiến thắng ngày hôm nay, thì đó lại chính là thất bại.
7. Bạn nên xác định thành công đối với bản thân bạn là gì.
Một mức lương lớn và sự tôn trọng đồng nghiệp dành cho bạn là những điều tuyệt vời ai cũng mong muốn đạt được, nhưng điều đó luôn tồn tại một mối nguy hiểm có thể thu hẹp định nghĩa thành công của bản thân bạn. Bạn cần xác định đích đến của chặng đường dài. Thành công sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu cuộc sống của bạn không thoải mái và hạnh phúc. Song thực tế là, thật khó khăn để mọi người hiểu rằng họ chỉ hạnh phúc khi bản thân họ cho phép mình được như vậy.
[Kiến thức lụm lặt]
Chúc các bạn thành công!... 

Tình yêu không cần lời hoa mỹ


Tinh yêu không hẳn cần những lời hoa mỹ để miêu ta nó, chỉ một cử chỉ quan tâm tình cảm thôi cũng đủ để người ta nhận OKthấy sức mạnh của tình yêu to lớn đến nhường nào.....
Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt. Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến.
Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu "Hẹn gặp lại", thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng "cạch" cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó.
Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát.
Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng "ngốc" đợi nghe cô nói xong câu "Tạm biệt". Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói "Tạm biệt"
Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia.
Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, "Sao em không cúp máy?" Tiếng của cô gái như khản lại, " Tại sao lại muốn em cúp máy trước?". "Quen rồi". Chàng trai bình tĩnh nói, "Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm".
"Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì." Cô gái hơi run run giọng. "Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ." Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi.
Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả.

Giáng sinh 2011, giáng sinh buồn.

Giáng sinh sắp đến rồi.Giáng sinh đáng ra thì mình phải vui lên, nhưng sao năm nay giáng sinh buồn thế, buồn vì những người bạn thân đã không còn cùng mình ở công ty nữa. Kinh tế khó khăn, công ty cắt giảm nhân sự, nhiều người bị buộc thôi việc. Những người thân thương với mình cũng không tránh được. Chúc cho mọi người đón giáng sinh vui vẻ và có công việc mới thật ổn định.

Câu chuyện của một chuyên gia kinh tế làm nghề "Ăn mày"



Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Levi's ra khỏi Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học tại chức kinh tế ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.

- Xin anh... cho tôi ít tiền đi! - Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.
Ăn mày rất thích kể lể.

- Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Levi's ở Plaza chắc chắn nhiều tiền...
- Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! - Tôi ngạc nhiên.
- Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. - Ông ta bắt đầu mở máy.
Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:
- Thế nào là ăn mày một cách khoa học?

Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.

Ong ta giảng giải:

- Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoan chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.

Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.
- Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng...

- Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.

Ông ta lấy giọng nói tiếp:

- Ở khu Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian để tìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.

- Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? - Tôi căn vặn.

- Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!

- Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?
- Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.
- Hả? Nhiều vậy sao?

Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:

- Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480

đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.

Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.

Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.

- Ông nói tiếp đi! - Tôi hào hứng.
- Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?

Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.

- Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.

Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.
Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.
- Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!

Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.

- Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?

Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: "Hồng ơi, anh yêu em", gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.

Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.
Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!


- Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.


Quá chuẩn!


- Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại. Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.

- Ối ông cũng có vợ con?
- Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả

nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.


Tôi buột miệng:

- Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?

Đôi điều về nghề lập trình.


Những lập trình viên thường gắn với hình ảnh những chuyên gia tin học "cá biệt", họ chống lại cái gọi là "những bộ com lê" (thường gắn liền với những bộ đồng phục trong các doanh nghiệp, theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng - chỉ dành cho giới quyền uy), sự điều khiền, tuân theo luật lệ.
Đọc câu này, lại thấy kết tên nào viết đúng quá. Bởi thế, ai bảo dân lập trình là những thằng chỉ thích bốc đồng, nổi loạn và tự do tuyệt đối, quả thật k sai chỗ nào.
Một lập trình viên, là sự pha trộn lung tung của 25% máu điên, 25% lười và nhếch nhác, 25% cẩu thả, nóng vội, 15% thích lệ thuộc, và chỉ có 10% tốt là sự chuyên tâm.
Dân lập trình, ghét những cái tôi quá nổi bật, khinh thường những newbie, và luôn phàn nàn về những tên tiếng đi trước hình (ảnh hưởng của việc run 1 game cấu hình cao trên 1 máy cấu hình cùi mía).
Viết 1 phần mềm, nổi tiếng, và được mọi người biết đến. Ai chập chững bước vào thế giới của Lập Trình Đạo, đều có những mơ ước giống như thế. Nhưng khi đã lún sâu vào nó, đã từng lăn trái lộn phải vì 1 bug điên khùng nào đó, thì đều đi theo con đường ẩn cư, bế quan. Lí do là, anh ta sẽ cảm thấy kiến thức không bao giờ đủ, và cũng ko bao giờ dám vỗ ngực xưng tên. Chỉ thầm lặng làm việc và hưởng thụ những gì mình đã làm. Sam, hay Samuel Johnson là những người ẩn cư. Ít ai biết, tên của họ luôn gắn liền với những dự án lớn, nhưng chữ ký của họ nằm rất lặng lẽ ở 1 góc nhỏ, danh sách những thành viên dự án. Thậm chí, đôi lúc, người ta cũng không biết họ là ai. Đọc những cuốn sách của SAm, có lúc lại nhầm tưởng, SAM là tên của nhà xuất bản. Đến 1 lúc nào đó, khi đã giác ngộ, lập trình viên có thể tâm niệm rằng, quan trọng là thực lực, chứ không phải danh tiếng.
Nhớ năm 2, có lần đọc 1 bài ngắn trên mạng, nói về những nguyên tắc sống của lập trình viên. Giờ, càng già, càng coding, lại càng thấm thía.
Một lập trình viên sẽ :
+ Đặt những nguyên tắc lên hàng đầu. Những nguyên tắc với anh ta luôn tuyệt đối. Những sai lầm sẽ luôn dẫn đến 1 kết luận, rằng chính anh ta đã phạm vào những nguyên tắc hoặc kẻ hở của nó. Bạn có thể phê bình cách xử lý , có thể phủ nhận thành quả của anh ta, nhưng đừng dại dột đụng chạm tới vấn đề đúng sai của những nguyên tắc mà anh ta đặt ra. Sẽ phiền phức lắm đấy
+ Truy ngược mọi vấn đề để tìm nguyên nhân. Đó chính là phép toán đã ăn sâu vào tiềm thức của lập trình viên. Bằng cách này, anh ta có thể giải quyết nhanh vấn đề, bằng cách kết nối mọi nguyên nhân từ 1 kết quả. Sau đó sàng lọc, và chọn ra 1 cách giải quyết từ những nguyên nhân đó. Nhưng hệ quả của việc này, anh ta sẽ luôn là người nhận biết sau cùng 1 vấn đề nào đó, nên sẽ luôn thiếu chủ động, dù rằng cách giải quyết sẽ nhanh và dứt khoác hơn người khác. Nghe giống "nước tới chân mới nhảy vậy".
+ Cuồng tín và căm ghét tín ngưỡng. Cuồng tín ở đây ám chỉ đến sự cố chấp của 1 lập trình viên. Anh ta có thể bỏ hàng tháng, thậm chí vài năm chỉ để chứng minh quan điểm của mình không sai, thay vì chỉ cần bỏ nó đi, và xem xét ý kiến của người khác. Nói như thế, ko có nghĩa là họ không biết tiếp thu. Anh ta sẽ nghe ý kiến của bạn, kiểm tra, xác thực nó, và nếu nó chính xác, ý kiến của bạn sẽ trở thành 1 thứ rất hữu ích. Nhưng việc tiếp nhận ý kến và thay đổi quan điểm, sẽ là 2 việc hoàn toàn phân biệt. Câu trả lời thường gặp khi ai đó nhận xét về 1 quan điểm của lập trình viên, bác bỏ nó, là : "anh đúng, nhưng tôi không sai".
Vì cuồng tín, nên sẽ cực kỳ căm ghét tín ngưỡng. Anh ta thà tin rằng bản thân mình là chúa trời, còn hơn phải cầu nguyện với 1 nhân vật nào đó mà anh ta ko nhìn thấy.

+ Cẩu thả nhưng Siêng năng. Nếu bạn đưa anh ta 1 bản phát thảo, 1 source, anh ta sẽ xem rất vội vàng, không cần kiểm tra, hiển nhiên xem nó là chính xác tuyệt đối, và bắt đầu coding hoàn toàn dựa trên chúng. Và thế là, kết quả anh ta sẽ tốn 1 thời gian khổng lồ để xử lý những vấn đề không tương thích, hoặc những lỗi lúc runtime không do anh ta gây nên.

(Vì lý do này, designer và programmer luôn là kẻ thù truyền kiếp của nhau, và tester là người hứng chịu mọi hậu quả).

Có 1 bài học để xử lý rủi ro của 1 lập trình, được viết trên Wal-Mart, rằng : "nếu bạn gặp rắc rối với việc xây dựng chương trình dựa trên 1 nền tàng của hãng thứ ba. Cách giải quyết : xóa đi, hoặc thay đổi 1 hệ thống nền khác, hoặc tự viết lại hệ quản trị csdl của bạn. Có đến 92% ý kiến đồng ý cách thứ 3. Nghe giống như mua 1 chiếc ô tô về, sau đó cảm thấy việc lắp thêm 1 bộ phận nitro sẽ làm thay đổi kết cấu xe, cách giải quyết, -> tự chế ra 1 chiếc xe khác có chỗ gắn bộ phận đẩy nitro.

+ Hình thức không quan trọng. Một programmer sẽ lược bỏ tất cả những thứ thuộc về hình thức, và tập trung vào việc xây dựng cấu trúc bên trong. Đa phần , anh ta có thể chôm chỉa 1 bản thiết kế nào đó, 1 bộ thư viện đồ hoạ, 1 engine, hoặc bất kỳ cái gì để trang điểm cho sản phẩm. Việc viết lại 1 thứ vớ vẩn như thế là việc điên rồ. Và vì thế, lập trình viên lại tự phân làm 2 nhóm : coding và design programming. Dù cả 2 đều làm cùng 1 việc, là coding. Nhưng dân coding không bao giờ xem 1 desiner coding là dân lập trình chính thống. Họ gọi đó là máu lai.

+ cuối cùng, 1 lập trình viên luôn tin tưởng rằng, mọ thứ đều có thể hệ thống theo những quy tắc lập trình. Anh ta có thể nhìn mọi vấn đề, đặt cho nó những quy ước, và lập trình nó.
Trên c-sharp.corner, có lần, 1 thành viên đã hỏi 1 câu rất ngô nghê : "Liệu chúng ta có thể hệ thống hóa một miếng pizzar hay không ?" . Có đến 22578 reply vào cuối tháng 5-2008, 12 ngày kể từ khi câu hỏi được nêu, bàn luận về vấn đề "phức tạp và bao quát " này. Nhớ, có 1 tên, đã không do dự và viết hẳn 1 soft để chứng minh mới quan hệ giữa hành lá và hạt mè là những calss có cùng 1 interface.

Suy nghĩ của 1 lập trình viên ảnh hưởng trực tiếp đến lối sống của họ. Muốn hiểu rõ, dể thôi, cứ tìm 1 lập trình viên và yêu anh ta. Bạn sẽ thấy, việc làm chủ 1 lập trình viên giống chơi 1 horror - game vậy.
Theo định nghĩa của Hollywood, 1 lập trình viên được biết đến với 1 lon coca, 1 bánh pizza, 1 cái bụng phệ và 1 căn phòng đầy rác. Máy tính của họ sẽ ngổn ngang những thứ hổn độn. Băng keo, sách, lon coca rỗng, gamepad, CD, và những mẩu bánh vụn, cùng hàng lô những thứ đồ quái dị.
Mình không muốn bàn thêm về vấn đề này nữa. Vì nó sẽ khiến một người nào đó của hội bảo vệ thiên nhiên, gọi ngay 1 xe tuần tiểu mà họ thấy gần nhất trên đường.
Lập trình viên có những nguyên tắc nhất định. Gọi là " Những chỉ lệnh tuyệt đối của Nostramas", bao gồm 10 quy tắc, được phổ biến rộng rãi bên dưới thế giới của newbie, rockie, partner out of company, và thường dân ^^ .
1. Programmer heaven had not government officials
Thiên đường của lập trình viên không có chổ cho nhân viên công chức
2. Fast food is the best thing that people found
Thức ăn nhanh là phát minh tuyệt nhất của con người
3. Get over the problem, the best way : replace it by another
Cách giải quyết 1 vấn đề tốt nhất, là thay thế nó bằng 1 vấn đề khác
4. Playing game will help you do anything
Chơi game là phương thuốc tuyệt nhất
5. Most Important for newbie growing, let's them to live alone
Cách hay nhất để huấn luyện 1 tay mơ, là cứ để mặc họ.
6. Beginning.Doing.Thinking.Fixing.[Deleting] / [Beginning.Doing.Thinking.Fixing]
Các bước để giải quyết 1 dự án : Tiến hành. Suy nghĩ. Sửa chữa. Nếu thất bại, xóa nó và trở lại bước 1
7. Money is your slave, and you are boss who don't need them
Tiền là nô lệ của bạn, và bạn không cần chúng
8. Lazily is not bad things. Let's play as a child, and work as an old men
Lười biếng không xấu
9. Stolen is not bad things. Before thought a new approach, remember search something like that on google
Chôm chĩa không xấu. Trước khi nghĩ đến 1 phương án mới, hãy tìm nó trên google
10. You're a hero. Proud about it.
Tự hào mình là một anh hùng
Yeh. I proud of myself, because I'm a programmer
Sau một thời gian mình nhận thấy nghề lập trình chỉ dành cho những ai yêu thích những cái mới, muốn khám phá, muốn làm chủ được những công nghệ tiên tiến nhất. Còn những ai chỉ kiếm 1 cái nghề để kiếm tiền thì không nên theo nghề lập trình viên thì không nên theo, các bạn nên theo một số lĩnh vực khác như quản trị mạng .... Nhưng đó là tôi khuyên bạn vậy thôi, lựa chọn là ở các bạn. Bạn hay nêu cảm nhận về công việc này sau khi xem một số bức ảnh sau:

Like